[06.03.2018]

Hôm nay xem một phim điện ảnh trinh thám, nội dung và cách dẫn dắt theo cốt truyện của nhân vật chính khá lan man ở đôi chỗ không cần thiết, nhưng lại quá vắn tắt trong việc giúp người xem hiểu rõ quá trình suy luận để đưa ra kết luận cụ thể từng phần và tổng thể. Tuy nhiên, kết phim lại làm mình day dứt, sự thật lại làm mình u uẩn, trong sự dằn vặt giữa ranh giới có tội hay không có tội, và nếu mọi thứ đều bị phơi bày trần trụi trước ánh sáng, thì những con người cùng nhau thực hiện một nghi thức xóa bỏ những thù hận, những đớn đau, những tội lỗi trong quá khứ đó, mà dẫn đến cái chết cuối cùng của một kẻ đáng chết, sẽ bị phán xử như thế nào ?

 

Đã hai năm rồi. Bây giờ đã hoàn toàn là người dưng của nhau, và may thay bởi chính vì điều này mà mình cảm thấy nhẹ nhõm. Nghe bạn bè nói người nọ đã kết hôn từ cuối năm ngoái hay đầu năm nay, cũng chỉ biết vậy, đôi khi nhớ lại thì hoài niệm, hóa ra ngày trước vẫn chưa phải là yêu, ngày chia tay không gọi là quá đau lòng đi, nhỉ. Có chăng đau lòng vì sự thân thuộc một năm rưỡi quen nhau đột ngột mất đi nên hụt hẫng, phải không ? Hay vì cảm giác không thể bật được chữ thương ra môi miệng ? Hay bởi biết trong hai năm đó thật ra mình không hề được yêu thương, mà người kia lại để tình cảm cho một người khác ? Không nhớ rõ được, nhưng có nhớ hay không việc này cũng không quan trọng nữa.

 

Mình xem phim gì, đi những đâu, đều rất muốn cho L biết. Những nơi mình đi qua đều sẽ chụp ảnh lại, vì L bận rộn với cuộc sống, vì có nhiều thứ ràng buộc đến nỗi không thể đi xa, nên mình là đôi mắt của L trên từng cung đường mình đi qua, từng nơi mình đặt chân đến. Khi L rảnh sẽ nói chuyện cả buổi về những thứ tận cùng trời đất, những điều vớ vẩn nhỏ nhặt. Mình và L đều không phải là người yêu, đều đã già ế, vẫn đón chào những mối quan hệ trong cuộc sống, và mình vẫn chờ một cô gái, hoặc một cậu giai nào đó bước vào cuộc đời mình, nhưng tận cùng thì, cho đến bây giờ, L là duy nhất, không cách nào xóa bỏ, không cách nào thay thế được, và mình thương, thương L vô cùng. Bốn năm rưỡi hơn, theo thời gian chỉ có đong đầy yêu thương.

 

Mình sẽ bên cạnh bạn, đến tận cùng thời gian 🙂

Advertisements

[22.11.2017]

Tớ cần cậu. Cần cậu. Bước đi cạnh tớ. Mệt mỏi sẽ nắm tay cậu. Đau buồn sẽ ôm lấy cậu. Yêu thương sẽ nằm cạnh cậu, nghe cậu kể đủ những chuyện vụn vặt ngày thường. Vỗ về sẽ hôn cậu nhè nhẹ. Đợi trời sáng rồi, chúng ta đều đã bình yên.

 

[31.10.2017]

Bận và rảnh cùng một lúc đè mình sắp ngộp thở mất rồi. Hơn 1000 trang documents và papers đang chờ mình xử lý, nhưng đôi khi quá bế tắc đến nỗi phải vội đi tìm một quyển sách nào đó yên bình đến thản nhiên, nghe opera và symphonic rork, nghe folk music, thở hắt ra một phát rồi lại lao đầu vào guồng quay.

Không đấu tranh và không vươn lên là tự giết mình. Nhưng ở cái đà sống cứ phải cố gắng cố gắng trên con đường danh vọng này, nhiều khi mệt mỏi quá.

[19.05.2017]

L hỏi mình, từ khi nào mà hai đứa mình lại trở nên bế tắc trong việc nhắn tin cho nhau như vậy. Mình không trả lời. Mình cảm thấy mình cần nhiều dũng khí hơn để nói về nhiều thứ. Về khoảng cách. Về thời gian. Về những con người đã lớn nhưng cứ buông bỏ bản thân như một đứa trẻ đi lạc, ích kỷ, dễ lãng quên, dễ tủi thân, vừa tự ái khước từ sự quan tâm lại vừa mong mỏi có ai đó đủ yêu thương ôm lấy con người bao quanh là gai góc xù xì.

Mình ở xa L. Hà Nội vốn dĩ cũng chỉ cách Sài Gòn 2 tiếng đồng hồ bay trước kia trở nên thật khó khăn với mình bây giờ. Chẳng phải vì L ở Hà Nội. Hà Nội không phải là lý do, chính mình cũng không bao giờ muốn xem đất thủ đô là một lý do đẩy mình và L vào bế tắc. Chỉ là nơi đó có L, nên ở bất kỳ nơi nào mình đặt chân đến, cũng cùng L tạo nên khoảng cách, mà khoảng cách này trước giờ chỉ có dài hơn, và mình đồ rằng có thể là sau này …

Trước kia N bảo mình là một đứa tsun. Cũng không hẳn. Mình nhận ra khi càng già thì mình càng dễ quắn quéo với những thứ “zằng xé” nội tâm như một thanh niên choai choai tuổi xì tin, nhưng bản mặt thì đủ âm binh dọa mấy đứa nhỏ không dám hó hé gì.

Giờ mình đạt đến cảnh giới không cần nhìn mặt cũng dọa L rơi vào tình trạng im hơi lặng tiếng với mình hơn cả tuần, rồi kết thúc bằng một cuộc hội thoại vài dòng không đầu không đuôi. :”)

[07.05.2017]

Mình muốn nói chuyện với L.

L nói hai đứa mình cứ như thể không có quãng thời gian trùng lặp vậy. Xa nhau. Lúc L ngủ thì mình hãy còn bù đầu với báo cáo và các buổi thuyết trình, seminar, chạy việc hết từ nơi này sang nơi khác. Lúc L làm việc thì mình đã quá mệt mỏi rồi cứ thế nhắm mắt ngủ vùi không biết trời trăng gì. Đến lúc tỉnh dậy làm việc thì L đã đi ngủ.

Mình xin ác nhơn một con cún nhỏ.

Đó không phải là cách mình tìm quên đi sự thương nhớ và nuối tiếc về Cacao. Hàng tháng qua, mình vẫn luôn day dứt về nó, hỏi rằng nó sống có khỏe không, còn nhớ chủ hay không, còn nhớ nhà hay không, có bị con chó nào khác bắt nạt không. Mình vẫn chưa thôi nghĩ đến việc giá như ngày đó mình có ở nhà, đã có thể bảo vệ nó khỏi giông bão, bằng cách nào đó.

Mình xin ác nhơn một con cún nhỏ, vì mình nghĩ rằng, bất cứ chú chó nào hễ sinh ra trong cuộc đời này cũng đều xứng đáng được có người chủ thương yêu, chăm sóc nó. Cuộc đời của một con chó đi cùng quãng đường với chủ nó chẳng được bao lâu, nó rồi sẽ phải nhắm mắt lìa đời, vậy tại sao lúc có thể lại không dành một chút thời gian mỗi ngày để thương một con chó, cũng là thương thân mình ?

Nếu mình có thể thương thêm một con chó, vậy mình sẽ thương nó.

Hôm nọ con người kia kéo bật mình để hỏi, có ra Hà Nội ăn cưới được không, cuối năm nay bạn ấy kết hôn. Mình bảo chắc không được, đã lên lịch tháng 9 này đi Thụy Điển rồi.

Mình chợt nghĩ khi đã buông bỏ nhau trong đời, cách tốt nhất để kiếm lại sự bình yên là tưởng niệm đến khi nỗi nhớ đã trở thành thói quen. Khi đã tay trong tay với người mới, đừng luyến tiếc giữ nhau lại, làm tổn thương nhau, như thế có lỗi với người yêu của bạn ấy, có lỗi với chính bản thân bạn ấy, có lỗi với mình.

Đang tính đường mua vài quyển sách. Dạo này rảnh rỗi xíu lại đọc sách. Cảm thấy đọc sách được giữa cuộc sống xô bồ cũng là một loại bình yên.