[19.05.2017]

L hỏi mình, từ khi nào mà hai đứa mình lại trở nên bế tắc trong việc nhắn tin cho nhau như vậy. Mình không trả lời. Mình cảm thấy mình cần nhiều dũng khí hơn để nói về nhiều thứ. Về khoảng cách. Về thời gian. Về những con người đã lớn nhưng cứ buông bỏ bản thân như một đứa trẻ đi lạc, ích kỷ, dễ lãng quên, dễ tủi thân, vừa tự ái khước từ sự quan tâm lại vừa mong mỏi có ai đó đủ yêu thương ôm lấy con người bao quanh là gai góc xù xì.

Mình ở xa L. Hà Nội vốn dĩ cũng chỉ cách Sài Gòn 2 tiếng đồng hồ bay trước kia trở nên thật khó khăn với mình bây giờ. Chẳng phải vì L ở Hà Nội. Hà Nội không phải là lý do, chính mình cũng không bao giờ muốn xem đất thủ đô là một lý do đẩy mình và L vào bế tắc. Chỉ là nơi đó có L, nên ở bất kỳ nơi nào mình đặt chân đến, cũng cùng L tạo nên khoảng cách, mà khoảng cách này trước giờ chỉ có dài hơn, và mình đồ rằng có thể là sau này …

Trước kia N bảo mình là một đứa tsun. Cũng không hẳn. Mình nhận ra khi càng già thì mình càng dễ quắn quéo với những thứ “zằng xé” nội tâm như một thanh niên choai choai tuổi xì tin, nhưng bản mặt thì đủ âm binh dọa mấy đứa nhỏ không dám hó hé gì.

Giờ mình đạt đến cảnh giới không cần nhìn mặt cũng dọa L rơi vào tình trạng im hơi lặng tiếng với mình hơn cả tuần, rồi kết thúc bằng một cuộc hội thoại vài dòng không đầu không đuôi. :”)

Advertisements

[07.05.2017]

Mình muốn nói chuyện với L.

L nói hai đứa mình cứ như thể không có quãng thời gian trùng lặp vậy. Xa nhau. Lúc L ngủ thì mình hãy còn bù đầu với báo cáo và các buổi thuyết trình, seminar, chạy việc hết từ nơi này sang nơi khác. Lúc L làm việc thì mình đã quá mệt mỏi rồi cứ thế nhắm mắt ngủ vùi không biết trời trăng gì. Đến lúc tỉnh dậy làm việc thì L đã đi ngủ.

Mình xin ác nhơn một con cún nhỏ.

Đó không phải là cách mình tìm quên đi sự thương nhớ và nuối tiếc về Cacao. Hàng tháng qua, mình vẫn luôn day dứt về nó, hỏi rằng nó sống có khỏe không, còn nhớ chủ hay không, còn nhớ nhà hay không, có bị con chó nào khác bắt nạt không. Mình vẫn chưa thôi nghĩ đến việc giá như ngày đó mình có ở nhà, đã có thể bảo vệ nó khỏi giông bão, bằng cách nào đó.

Mình xin ác nhơn một con cún nhỏ, vì mình nghĩ rằng, bất cứ chú chó nào hễ sinh ra trong cuộc đời này cũng đều xứng đáng được có người chủ thương yêu, chăm sóc nó. Cuộc đời của một con chó đi cùng quãng đường với chủ nó chẳng được bao lâu, nó rồi sẽ phải nhắm mắt lìa đời, vậy tại sao lúc có thể lại không dành một chút thời gian mỗi ngày để thương một con chó, cũng là thương thân mình ?

Nếu mình có thể thương thêm một con chó, vậy mình sẽ thương nó.

Hôm nọ con người kia kéo bật mình để hỏi, có ra Hà Nội ăn cưới được không, cuối năm nay bạn ấy kết hôn. Mình bảo chắc không được, đã lên lịch tháng 9 này đi Thụy Điển rồi.

Mình chợt nghĩ khi đã buông bỏ nhau trong đời, cách tốt nhất để kiếm lại sự bình yên là tưởng niệm đến khi nỗi nhớ đã trở thành thói quen. Khi đã tay trong tay với người mới, đừng luyến tiếc giữ nhau lại, làm tổn thương nhau, như thế có lỗi với người yêu của bạn ấy, có lỗi với chính bản thân bạn ấy, có lỗi với mình.

Đang tính đường mua vài quyển sách. Dạo này rảnh rỗi xíu lại đọc sách. Cảm thấy đọc sách được giữa cuộc sống xô bồ cũng là một loại bình yên.

[30.03.2017]

Dạo này mình ăn ngọt rất nhiều, phải nói rằng rất rất rất nhiều trong bao nhiêu đó năm cuộc đời, báo hiệu một điều hiển nhiên rằng mình đang trong giai đoạn stress, và rằng mình sẽ nổ tung bất cứ lúc nào nếu mọi thứ vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Mình nhớ rằng khi còn bé, mình mua được hai quyển sách, nội dung đại để là giải đáp những thắc mắc thường ngày hay khoa học kỳ thú gì đó. Hai quyển là một bộ. Sau đó em mình vô tình trong một lần bán ve chai bỏ một quyển vào trong mớ sách vở đem đi bán, mình đã cáu giận và điên lên đến độ chỉ muốn xé nốt quyển còn lại chỉ vì cái ý nghĩ nó không còn hoàn chỉnh nữa.

Mình rất thương hai đứa Bí Bo và Tí Nị, nhưng những gì bọn nó gắn bó với mình không thực sự sâu sắc và hoài niệm như Cacao, dù nó là đứa trẻ to xác hung dữ nhưng lại có chút ngu ngốc. Ở cái tình thế bắt mình phải thừa nhận trong cuộc đời mình đã không còn Cacao nữa, rằng khi mình ra khỏi nhà chưa kịp tạm biệt nó, chưa biết nó sẽ bị bố mẹ đem cho ngay lúc mình vắng nhà, và những gì cả nhà có thể lấy lại được nếu không còn nó, làm mình rơi vào trạng thái khủng hoảng. Nó có được cho ăn uống đầy đủ không ? Đêm đến nó có khóc vì nhớ chủ nó không ? Có mỗi ngày trông chờ được chủ đón về không ? Nó đã quen chút gì với cuộc sống ở nơi đó chưa ? Liệu bất kỳ khoảng thời gian nào sau này khi mình không bên cạnh nó nữa, bất chợt nhớ về nó, nó sẽ còn sống, và sống tốt chứ ?

Mình luôn sợ hãi rằng một ngày nào đó, con chó ngu ngốc đó sẽ quên mất mình. Khi tình cờ gặp lại nó trên đường đời, sẽ không vẫy đuôi và dụi vào lòng mình nữa. Nó không nhớ rằng nó từng có một người chủ nuôi nó khi nó bé chỉ đặt vừa vào lòng bàn tay, đến tận 2 năm rưỡi sau to xác và mập ú đến độ gần như không thể ẵm bồng hay bế nó lên được. Hay cho đến khi mình quay đầu lại, rồi biết nó đã đi trước mình, và ở cái thời khắc đó khi nó cô đơn và buông xuôi, trong khi mình hẳn mình đang vui vẻ hội hè ở nơi nào đó, không hề hay biết, rằng một sinh mệnh mình đã ấp ủ thương yêu 2 năm rưỡi ấy, đã biến mất. Sẽ nhỏ bé, cùng cực, rồi bất lực đến mức nào.

Cùng với việc bây giờ mình ăn ngọt rất nhiều là việc mình hay cáu bẳn và chán ghét hai đứa Bí Bo và Tí Nị. Cùng với Cacao, bọn nó và bố mẹ cùng em gái mình làm nên một gia đình lý tưởng đến mức mình nghĩ rằng, cuộc sống sau này mình chỉ cần vậy là đủ. Tất cả mọi thứ đều là những chân chống. Cacao không còn nữa, mất đi một chân chống, một điểm tựa, mình lại chông chênh. Mình không dừng được cái cảm giác cứ có một lỗ hổng ngay trong chính con người, phải vùi dập tiếp, phá nát tiếp, phá hát hết, đã mất đi một đứa rồi thì hai đứa kia ở lại có ý nghĩa gì đâu ? Tại sao khi Cacao phải cô đơn, tuyệt vọng, không được ăn ngon ngủ yên thì hai đứa nó có thể hạnh phúc chạy nhảy trong cái căn nhà này ? Hai đứa nó không có lỗi gì cả, chỉ là mình không dừng nghĩ được. Ép bản thân phải trân trọng lấy một thứ sứt mẻ …

Nhiều lần mình nghĩ đến việc hỏi bố mẹ, bố mẹ cho Cacao rồi bây giờ có thể đưa nó về lại gia đình của nó hay không ? Nhưng cả hai người đều chặn trước cái ý định đó của mình. Mẹ bảo không thể giữ con chó dữ mà ngu ngốc như thế trong nhà nữa, Thảo là người lớn không sao, nó cắn mấy đứa trẻ nhỏ trong xóm thì chỉ có chết. Hoặc mẹ bảo đến mùa động đực, nó lại lao qua con đường lớn chật chội xe lớn xe nhỏ đi tìm chó đực, bố phải vất vả ghìm dây cương trong khi bố đã lớn tuổi và mỏi mệt, có khi ngồi xổm xuống xốc nó lên giữa đường, bao nhiêu nguy hiểm. Cho nó đi rồi thoải mái khỏe hơn trước nhiều …

Nếu lo nó cắn người, có thể chặn lại cho nó ở trong nhà suốt được không ? Khách vào nhà hay dắt ra đường có thể rọ mõm nếu sợ nó táy máy ngứa miệng được không ? Để nó khỏi động đực nữa thì đem nó ra thú y thiến nó đi được không ? Có thể trả nó về với mình để nó sống một đời bình yên rồi nhắm mắt xuôi chân ngay ở nơi nó lớn lên và gắn bó được không …

Ngày bác mình trao Cacao vào tay mình, một con chó con cứu được và sống sót ở chợ chó Lê Hồng Phong, mình nghĩ đến con Tuti vì một tay lang băm hành nghề thú y giết chết nó ngay khi nó còn khỏe mạnh, mình đã ôm nó và hứa, sẽ cho nó một cuộc sống bình yên, cầu cho nó không bệnh tật gì, trải qua hết một cuộc đời con chó, rồi chết vì già nua. Chứ không phải như một món hàng, lúc cần thì giữ, không cần thì bỏ đi. Mình lại không thể làm gì.

Giá trị của một con chó là bao nhiêu ? Những đứa con hoang đàng ngỗ nghịch gây bao lỗi lầm, có từ mặt bọn nó hay bán bọn nó đi không ? Những đứa con trộm cắp cướp của giết người, còn bao che, còn đi khắp ngược xuôi cầu xin chữ ký mong nhận được sự cảm thông, khoan hồng, có ai bỏ mặc bọn nó không ? Những đứa trẻ lọt lòng mẹ đã phát triển chậm chạp về trí tuệ, có cảm thấy nó phiền phức rồi đưa qua đưa lại cho người khác nuôi như một món hàng không ? Chẳng lẽ cả cuộc đời này, mình phải học cách chấp nhận tất cả những điều trên là có lý, chỉ vì mình là con người, và đang sống giữa con người sao ?

Hôm thứ 7 rồi mình bị boss kiểm điểm, boss nói mình rằng, không cần hù boss là có công văn đưa xuống để bắt boss chạy lên đâu. Thật sự thì mình không hù, chả ai đủ thông minh đi hù một người nắm giữ mạch sống chính của bản thân cả, chỉ bảo boss có giấy tờ cần ký thì mình nói có “giấy tờ công văn” như một thói quen có nhau, giống như khoai tây chiên và tương ớt tương cà vậy. Lười và stress đến mức không muốn thanh minh nhưng thôi thì lại vì mạch sống … xin lỗi đủ lời nghe khiển trách đủ đường đến mức bị boss cho hẳn vào sổ đen “seen” không rep, nhưng mệt mỏi quá rồi, tới đâu thì tới.

Bạn người thương cũ cuối năm kết hôn, lúc biết tin đã thấy ảnh tình cảm giăng đầy ngõ mắc đầy đường mọi người rầm rộ vào chúc mừng rồi. Thôi cũng kệ, chẳng được mấy khi tin rằng “người với người sống để yêu nhau”. Cũng nhanh thật, mình thì cứ từ từ lết, lết, đến nỗi giờ ai nhìn cũng hoàn toàn tin tưởng mình sống để ế cả đời. Haha.

Cacao, Cacao, con phải sống, bằng bất cứ giá nào. Sống tốt và thanh thản đến cuối đời, nhé. Thật sự không biết, đưa con về, hay chấp nhận mất con mới là tốt nữa. Sợ những con người kia kéo đến gây sự kiếm chuyện với bố mẹ đã già, sợ bọn nó không vừa mắt tìm cách bả thuốc con. Con ở nơi xa thì từng ngày lo đến mức cảm giác tóc bạc đi từng sợi, chỉ mong con được hai chữ bình yên.

Dạo này tóc bạc nhiều lên rồi …

 

 

[07.03.2016] Sau cùng

Thế là mình đã bước qua nhau rồi, người yêu cũ, gần 2 năm trời vương vấn, cuối cùng đã đến điểm dừng.

 

Mình biết rằng, bạn sẽ không bao giờ đọc được những dòng này, nhưng mình cần viết. Những lỗi lầm của nhau chúng ta đã đem ra vùi dập nhiều lần quá, và mình biết bạn cũng không còn đoái hoài gì mình nữa, bây giờ bạn đã có một người để bạn quan tâm hơn, lo lắng hơn, dịu dàng hơn.

 

Mình chỉ tự hỏi rằng, bạn sẽ tự chăm sóc cho bản thân thật tốt chứ, phải không ? Những ngày đông Hà Nội mặc áo ấm, choàng khăn, đeo găng khi đi xe, đeo khẩu trang đầy đủ. Lúc nào cũng phải mang áo mưa, vì mắc mưa bạn sẽ cảm lạnh ngay. Đôi khi bạn không thở được, hãy nằm xuống và ngửa đầu lên trần nhà. Đừng thức khuya, đừng uống cà phê nhiều nhé.

 

Hôm nay mình đọc lại những dòng twitter từ những ngày tháng 1/2015, và mình đã cười. Mình cười vì mình nhớ lại sự dịu dàng ngày đó của bạn, những ngày dịu dàng làm mình muốn ôm bạn thật chặt và khóc. Mình đã luôn nghĩ mình là một kẻ cô đơn, cho đến khi có bạn bước vào cuộc đời mình. Mình chưa bao giờ tin có một người trên đời này có thể bao dung để yêu thương mình, để dành thời gian nghĩ đến việc, mình thích ăn cái gì, mình thích đọc gì. Đó là những quãng thời gian rất dài so với việc bọn mình cãi nhau, và tổn thương nhau, mình ghi lại những gì đẹp nhất trong ký ức của mình.

 

Năm ngoái, bạn bỏ qua sinh nhật của mình. Với mình, đó là một sự buồn đến tận đôi con ngươi, vì đó là bạn chứ không phải ai khác. Bạn bảo, để năm sau bù nhé, nhưng không kịp rồi, năm nay sẽ lại là năm sinh nhật không có bạn.

 

Bạn có ghét mình không ? Bạn có ghét một đứa chông chênh và dễ đổ nát cũng đã làm bạn tổn thương nhiều lần lắm không ? Mình có làm gì để đến phút cuối cùng chúng ta bước qua nhau, bạn hối hận vì đã quen mình không ?

 

Instagram của mình tràn ngập cái móc khóa con khỉ màu đỏ mà bọn mình chia nhau vào tháng 8/2014. Ngày ấy, đó là cách để nhắc mình nhớ rằng có một người thương mình đã hiện diện trong cuộc đời mình. Ảnh chụp con khỉ ấy, bạn xóa đi rồi, những dòng tỏ tình bạn viết, bạn cũng xóa đi rồi. Những ngày này, mình cũng muốn xóa đi, avatar trên Instagram cũng muốn thay mới, nhưng nhìn con khỉ đó, mình nhớ cái đêm mưa rào bọn mình ở cạnh nhau, chia nhau 2 con khỉ một xanh một đỏ. Mình thật sự không cắt đứt được, những dịu dàng khiến mình yêu thương.

 

Không biết rằng, nếu bạn quên mặc áo ấm, quên không mang áo mưa, vẫn hay thức khuya, người kia có nhắc bạn không ? Mình chợt nhận ra để cắt đứt với bạn, mọi cách để liên lạc mình đã xóa mất rồi. Muốn nhắn bạn giữ sức khỏe vào những ngày đông Hà Nội, lại bần thần nhớ, bọn mình đã không còn là gì của nhau. Không còn được gọi bạn là vợ ngố. Không còn gì nữa rồi.

 

Vài hôm trước, mỗi lần nghe Cắt đi tình yêu của Huỳnh Ỷ San, Khoanh tay đứng nhìn của Lý Kiện, mình lại khóc. Những ngày sau mình luôn cười ngớ ngẩn. Bây giờ, viết những dòng bạn không bao giờ đọc được này, mình khóc. Mình biết rằng, dù thương bạn đến chừng nào, thì cũng phải buông tay vì sợ đau. Mong rằng, bạn sẽ gặp người tốt hơn, hiểu bạn, và yêu thương bạn, chăm sóc cho bạn.

 

Bình yên và hạnh phúc nhé, vợ ngố 🙂

 

 

[19.02.2016]

Vừa phát hiện máy bàn luôn để Unicode tổ hợp, chẳng trách type mà dấu với chữ cứ nhảy lên nhảy xuống, đã chỉnh lại về Unicode rồi, alo 1 2 3 4, không biết đã gõ lại được bình thường hay chưa.

 

Chiều thứ 4 vừa rồi, mình dự thính ngày học đầu tiên môn IBA, xem như toàn bộ các em học lớp này đều ở tuổi đời rất trẻ, vừa chỉ mới bắt đầu con đường đại học không lâu. Người thầy ấy trước khi bắt đầu bài giảng, đã có một cuộc nói chuyện vui rằng, vợ thầy quê ở Vũng Tàu, nên theo truyền thống người Việt Nam, Tết nhất vợ chồng phải về quê nhau, thầy ấy buộc phải đi tắm biển Vũng Tàu, và thầy thốt lên rằng, “It was so terrible !”, trong khi đó, bạn thầy, cũng là một giáo viên, quê ở Vĩnh Long, không cần đi tắm biển vào dịp Tết, và thầy nói, “I guess he was happier than me.” Nghe xong, cả phòng đều cười rôm rả.

 

Mình ngồi dưới cùng chỉ nghĩ, tại sao các em lại có thể cười rất thoải mái trước một câu chuyện trào phúng như thế ? Cách đây vài ngày, các báo điện tử nườm nượp đưa cái hình ảnh người Việt đi tắm biển Vũng Tàu đông nghịt, tàn dư để lại là nước biển và bãi cát tràn ngập rác thải, nói đúng hơn, bãi biển thành bãi rác. Thầy nhận định biển Vũng Tàu vào thời gian Tết thật kinh khủng với đầy rác thải, và thầy cảm thấy sợ khi phải tắm ở một bãi rác. Các em hiểu, và các em cười. Cười vì thầy phải tắm ở một bãi biển dơ dáy, cười vì bạn thầy lấy vợ không phải quê Vũng Tàu như thầy, hay cười gì, hả các em ?

 

Hôm nọ, mình đọc trên Funny Quizzes, đại để có nhiều bạn kể rằng, có những người làm cha làm mẹ, thấy con mình ngỗ ngược, đi vào cửa hàng lại đập phá đồ đạc, trèo lên bàn thờ lấy đồ cúng vô tư ăn, bản thân mình cũng đã nhiều lần gặp những đứa trẻ như vậy, nhưng thay vì phải dạy dỗ, phải chỉ ra đúng sai, nhiều phụ huynh chỉ cười trừ vô lo rằng, trẻ con nghịch ngợm hiếu động. Mình nghĩ đến tình huống ngày, rồi tình huống thầy kể trong lớp IBA, thật thấy nhiều điểm tương đồng.

 

Mấy bận này lại còn theo dõi vụ đạo văn của Thành Kỳ Ý. Quả thật lúc thời gian thai nghén nên tác phẩm này, mình đã mong chờ biết bao nhiêu có thể đọc được một quyển sách viết về sử Việt dưới dạng sách truyện. Biết rằng công trình đầu tư cho một tác phẩm văn học đặt nặng yếu tố lịch sử mà đi vào lòng người đọc không hề dễ dàng, nhưng đứng trước một tác giả lấy công sức và tâm huyết nghiên cứu của người khác ra thản nhiên cho vào tác phẩm và nếu không có sự phát hiện của độc giả, đã im hơi lặng tiếng thừa nhận là công trình của bản thân, và này còn cái cách chị ta bảo mình là cổ đông của Comicola, và cả việc treo 6 triệu đồng tài trợ cho Long thần tướng ra để quần chúng biết sự tài trợ hơi bị to tát của chị ta, thì con người này đúng là bẩn thỉu.

 

Chị ta nhận định rằng, gia đình chị ta định cư ở Sydney, Úc trong rất nhiều năm, hẳn là cũng được kinh qua môi trường giáo dục của Úc đi ? Ngay từ lúc mình ngồi trên ghế nhà trường, không đủ chuyên sâu về kiến thức để viết một bài báo cáo ra ngô ra khoai, thì thầy cô mình đã cấm tiệt sinh viên bê cả câu văn từ các sách tham khảo vào báo cáo, vì đó được gọi là đạo văn hoặc ăn cắp. Tệ lậu lắm là toàn bộ đoạn văn hoặc câu văn đó phải được paraphrase, trong điều kiện đọc hiểu và diễn đạt lại theo cách hiểu của bản thân. Học BC, thầy mình một lần từng bảo, thầy biết rõ đại đa số người Việt mà viết tiếng Anh thì đọc sẽ như thế nào, nên đừng qua mặt thầy mà đi vơ câu chữ của người khác thành của mình. Thầy có thể chấp nhận những sinh viên dở tiếng Anh, chứ không chấp nhận việc ăn cắp. Đó là tác phong chuyên nghiệp của một môi trường giáo dục quốc tế, sống ở Úc nhiều năm, hẳn chị ta phải rõ điều này chứ nhỉ ? Chưa nói đến việc, tham khảo ở sách nào, bài báo cáo nào, tài liệu nào, cuối báo cáo đều có mục Reference to tổ chảng, với tên sách, tên tác giả, edition thứ mấy, tên công ty phát hành vân vân mây mây mà tiêu chuẩn một bài báo cáo bắt buộc phải có. “Mượn” đến 887 từ của quyển Tứ thư bình giải mà không buồn gõ lấy một dòng Reference, con người thật đáng sợ mà =)) Chị là ai, từ đâu đến đây, có phải học ở Úc thật không ? =))

 

“P/S: Tôi hi vọng bạn Linh sẽ kiểm tra lại các tựa sách bạn đã kể trong bài viết, vì theo tôi được biết thì không hề có tựa sách nào là: “Đại Việt khâm sử giám cương mục”; “Lão Tử đạo đức kinh” và “Trang Tử nam hoa kinh”. Có thể là Linh có chút nhầm lẫn khi dẫn tên các tựa sách sau:

-.Khâm định Việt sử thông giám cương mục (Được viết bởi Quốc sử quán triều Nguyễn);

– Đạo đức kinh (của Lão Tử);

– Nam hoa kinh (của Trang Tử).

Ngoài ra thì để tôn trọng người viết sách lẫn nguồn tài liệu, tôi nghĩ bạn Linh nên chú ý viết hoa “Ngàn năm áo mũ” (không phải “ngàn năm mũ áo”) và “Thi cử học vị học hàm dưới các triều đại phong kiến Việt Nam”. Làm việc có tâm, khắc tự có tầm.”

 

Tác giả đoạn trích: Casanova, page Ngôn tình – Ném đá CFS và link. Mọi chi tiết hóng hớt có thể google page. Hôm nay rất bực mình nên le vồ trẩu tre cũng tăng, xin cảm ơn :))